Cập nhật 17:43 ngày 09/07/2020
Tâm sự | 08 tháng 04, 2014 | 03:22

Mẹ chồng xô con dâu ngã động thai vì không nấu cơm

Tôi năm nay 26 tuổi và chỉ mới kết hôn 8 tháng nay. Hiện tôi cũng đang mang bầu 3 tháng. Nhưng thật sự tôi đang buồn quá cả nhà ạ. Vì thế, hãy cho tôi một chỗ để tâm sự nhé.

Mấy tháng trước, là cô dâu mới về nhà chồng, thấy nhà chồng neo người nên tôi biết thân biết phận đứng ra lo toan mọi việc trong nhà. Bố mẹ chồng tôi mang tiếng là dân thành phố nhưng ông bà đều ở nhà, không làm gì cả. Ông bà cũng không có lương hưu như bố mẹ đẻ tôi. Chưa kể, bố chồng tôi thường xuyên ốm đau bệnh tật nên việc chi tiêu trong nhà khá tốn kém.

Bị mẹ chồng xô ngã động thai vì không nấu cơm - Ảnh 1
Đang mang bầu tháng thứ 3, bị mẹ chồng đánh nên tôi bị đau bụng, xuất huyết và nôn ói nghiêm trọng.Ảnh minh họa

Những tháng trước đây, do chưa bầu bí nên tôi luôn lo lắng mọi việc trong nhà chồng rất trơn tru. Hàng ngày đi làm ở công ty về, tôi lại lao vào làm việc nhà, cơm nước. Chưa bận rộn con cái mà ngày nào cũng tận 10-11h đêm, tôi mới làm hết được mọi việc trong nhà và đi ngủ. Bởi bố mẹ chồng tôi dù ở nhà cũng không đỡ đần con dâu. Họ thường có tâm lý: “Dựng vợ gả chồng cho bọn mày rồi. Bọn mày phải có trách nhiệm lo tất”.

Nói qua về chồng tôi. Chồng tôi mang tiếng đi làm lương khá cao nhưng chưa tháng nào anh đưa tôi nổi 7 triệu đồng như vợ chồng đã thỏa thuận (Anh đi làm lương 27-28 triệu/tháng). Mọi việc chi tiêu và lo lắng cho gia đình chồng toàn do một tay tôi đảm nhận.

Loading...

Kể ra có thể mọi người bảo tôi kể công. Nhưng một tháng ở nhà chồng, tôi phải chi tiêu rất nhiều. Tiền ăn cho 4 người/tháng cũng đã mất 6-7 triệu. Chưa kể tiền thuốc men cho bệnh đột quỵ của bố chồng 1 tháng cũng 2-3 triệu nữa. Tiền chi tiêu ma chay cưới xin hàng ngày. Nói chung, 1 tháng ở nhà chồng, tôi phải chi tiêu hết tầm 15-17 triệu. Trong khi chồng chỉ đưa cho tôi chưa được nửa số tiền cần chi tiêu/tháng.

Cũng may, công việc của tôi cho thu nhập khá ổn định. Một tháng, thu nhập của tôi cũng được khoảng 10 triệu. Vì thế, đập vào số tiền chồng đưa, tôi chỉ đủ chi tiêu cho gia đình mà không để ra được để lo sinh đẻ, ốm đau sau này.

Gần đây, do mang thai nên tôi thấy trong người rất mệt mỏi. Làm việc ở công ty đã áp lực, vì thế sau mỗi ngày về nhà tôi gần như kiệt sức. Bố mẹ chồng và chồng nhìn thấy tôi như vậy, họ chẳng hề xót xa và chẳng giúp đỡ tôi việc nhà. Tôi cứ cặm cụi lúc đỡ mệt lại lo dọn dẹp nhà cửa.

Nhưng suốt mấy tuần nay, do bị nghén ngẩm nhiều, tôi không thể cố được nữa. Cứ đi làm về là tôi lại vào phòng nằm bê bết chẳng thể động chân động tay vào việc nhà. Mẹ chồng thấy tôi như vậy thì không hài lòng ra mặt.

Mấy hôm đầu, bà miễn cưỡng xuống làm việc nhà thay con dâu. Nhưng đến bữa ăn, bố mẹ chồng cứ ngồi ở bàn ăn mà cũng chẳng thèm gọi tôi lấy một tiếng xuống ăn cơm. Có lúc miệng đắng ngắt mà bụng đói, không thể lết xuống nhà được, tôi gọi chồng tôi dậy xem có gì ăn mang lên cho tôi ăn chút. Khi ấy chồng tôi mới xuống lấy cho tôi ăn.

Phải tự làm việc nhà mấy hôm vẫn không thấy con dâu có dấu hiệu tiếp quản lại, mẹ chồng tôi bắt đầu nói bóng gió rằng tôi chỉ được cái tài giả vờ lả lướt, rằng chỉ mỗi tôi là mang bầu không bằng. Bà cũng buôn chuyện với hàng xóm bảo tôi là đứa con dâu lười biếng, suốt ngày chỉ nằm và ăn mà không muốn làm.

Nghe tất cả những lời bóng gió này của mẹ chồng tôi dù khó chịu và ấm ức nhưng vẫn nhẫn nhịn vì nghĩ giai đoạn mệt mỏi do nghén thai kỳ này rồi sẽ nhanh chóng qua đi. Tôi sẽ sớm khỏe khoắn trở lại để làm việc nhà như trước kia. Khi ấy mọi chuyện lại êm thấm.

Nhưng chuyện lên đến đỉnh điểm khi bố chồng tôi vào viện điều trị bệnh theo định kỳ. Vì bệnh viện cách nhà chồng chỉ 5-7km, nên dù có mệt mỏi và kiệt sức đến cỡ nào, ngày nào tôi cũng cố gắng dậy sớm để cơm nước mang vào viện cho bố chồng rồi mới đi làm. Song có những chiều đi làm về, vì mệt quá nên tôi không thể vào viện thăm ông. Những hôm ấy, ngoài mẹ chồng tôi ở lại túc trực thì có chồng tôi vào thăm bố chồng.

Dù rất mệt nhưng vì nghĩ bố chồng nằm viện chỉ 2 tuần là về nhà nên tôi cũng cố gắng chuẩn bị cơm nước mang vào cho ông bà chu đáo. Nhưng hôm cuối cùng tôi mang cơm vào cũng là lúc bố chồng tôi vừa thăm khám xong để chuẩn bị ra viện. Rồi cứ thế bố chồng chửi tôi là đứa con dâu không ra gì. Ông bảo tôi: “Mày chỉ có đi làm và hốc mà cũng không xong. Tao mà ở viện về tao sẽ ỉa vào mặt mày”.

Hôm đó, vì đang ở viện nên tôi không dám nói gì. Nhưng thật sự trong lòng tôi đau đớn nên đã bật khóc. Vừa đi làm mà tôi cứ vừa đi vừa khóc và thấy nhục nhã. Có lúc tôi muốn lao vào đâu đó chết luôn nhưng thương con nên tôi không dám nghĩ quẩn.

Tối hôm ấy, tôi về nhà thì bố mẹ chồng đã ở viện về. Vừa lao xe vào nhà, mẹ chồng đã chửi tôi không ra gì. Bà bảo: Biết bố chồng ra viện mà không ở nhà dọn dẹp nhà cửa, không chuẩn bị sẵn đồ ăn để chiều về ông bà phải tự nấu cháo thịt. Rồi bà còn bảo, mang bầu mà nằm bê bết như thế này thì bà cũng chẳng cần con dâu phải bầu bí làm gì. Cho nó ra luôn hoặc sảy thai đi mà còn quay trở về làm việc như trước.

Nghe mẹ chồng nói những lời cay nghiệt như vậy, tôi không thể chịu được nữa nên nói lại với bà: “Chẳng lẽ vì con ốm nghén không thể làm việc nhà mà mẹ nỡ nhẫn tâm và ác độc mong con bị sảy thai sao? Mẹ thật là trần đời có một”.

Tôi vừa nói dứt câu, mẹ chồng đã lao vào tát tôi xa xẩm mặt mày. Bà bù lu bù loa lên tôi dám lên mặt với bà. Rồi bà xô tôi ngã dúi dụi. Bố chồng tôi ngồi trong nhà biết 2 mẹ con xô xát cũng cứ giả bộ không biết, chẳng ra can ngăn.

Đang mang bầu tháng thứ 3, bị mẹ chồng đánh như vậy nên tôi bị đau bụng, xuất huyết và nôn ói nghiêm trọng. Đi khám bác sĩ, họ bảo tôi bị động thai, phải nằm im bất động mới mong cứu được con.

Đã 2 hôm nay, tôi phải nằm im bất động trong phòng. Bố mẹ chồng tôi không một lời hỏi thăm con dâu dù ở cùng một nhà. Chỉ có chồng tôi là quan tâm tới tôi hơn chút, anh đi làm về là mua đồ ăn cho tôi. Nằm nhà mà tôi càng tủi thân, mệt mỏi, buồn bã và uất ức. Tôi bỗng dưng thấy thương mình và thương con.

Tôi biết, bố mẹ chồng vẫn hằn học với tôi khi phải tự cơm nước hàng ngày. Nhưng thật sự tôi không đi lại được. Lúc này, tôi chỉ muốn dọn đồ đi thuê nhà ở ngay. Nhưng tôi lại sợ sơ sẩy làm mất con thì tội lắm. Tôi có nên rời khỏi nhà chồng thế này không?

 

Theo:  Nguoiduatin

Nguồn tổng hợp
® Bản quyền thuộc về tác giả và nguồn tin được báo mới tổng hợp trích dẫn. Đọc tin tức sự kiện tin tức mới nhất, nhanh và hay nhất trong ngày tại: Báo mới tổng hợp
Bình luận